Vì tôi là người xứ Nghệ!

  • 18/02/2016
  • 1497 lượt xem

Nên tôi thấy choáng ngợp cách xưng hô cùng lứa của bạn bè miền Bắc: mày - tao, tớ - cậu, tớ - ấy, ông - bà - tôi… Trong cách xưng hô của tôi với những người miền Bắc mà tôi quen thì bốn cách đấy chắc chẳng có cái nào lép vế, cũng chẳng cái nào được dùng nhiều nhất. Ở quê tôi chỉ gọi tau - mi hoặc khi nói chuyện với người khác giới muốn nhẹ nhàng tí thì xưng theo tên thôi.

Vì tôi là người Nghệ An: Nên tôi đã không biết rằng khi hỏi tuổi người lớn người ta phải hỏi “bao nhiêu” tuổi, chứ không phải “mấy” tuổi. Vì quê tôi có dùng chữ “bao nhiêu” bao giờ đâu, từ mấy đứa con nít đến các cụ cũng chỉ hỏi “mấy” hoặc “mấy chục” tuổi thôi. Lần sau lỡ bạn nào gặp thì đừng bảo tôi không biết ăn nói, là mất lịch sự, chẳng qua tôi theo thói quen từ nhỏ mà thôi.
 
Vì tôi là người xứ Nghệ: Nên giọng nói tôi khó nghe, toàn phải giả giọng Bắc, Nam cho dễ giao tiếp. Từ địa phương tôi cũng đành câm nín chôn sâu trong họng không dám dùng. Nhưng các bạn cứ tin đi, được nghe giọng miền Trung của tôi là 1 vinh dự lớn đấy, rồi có lúc nghiện đừng kêu. Cũng vì tôi là người xứ Nghệ nên tôi có thể hiểu được gần hết tiếng nói của ba miền Tổ quốc, chẳng phải đây không phải là một lợi thế hay sao?
 
Vì tôi là người xứ Nghệ: Nên tôi không muốn cũng như không thích người đồng hương của tôi pha giọng Bắc hay giọng Nam lúc nói chuyện với tôi. Bạn không thể dùng giọng nói quê hương khi nói chuyện với tôi hay sao? Hay bạn cho rằng giọng nói quê hương là khó nghe, là thế này, thế khác. Cuộc đời thay đổi, có thể tôi sẽ đánh mất cũng như sẽ phải thay đổi nhiều thứ. Nhưng có một điều mà tôi chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi, đó chính là cái giọng Nghệ, cái chất Nghệ trong giao tiếp.
 
Vì tôi là người xứ Nghệ: Nên da tôi không được trắng, và có thể nói là đen, nhưng mà các bạn cũng phải hiểu cho tôi, một người con gái lớn lên ở vùng miền Trung gió Lào cát trắng và suốt ngày ra ngoài đồng ruộng cắt cỏ hay lên núi thả bò thì làm sao trắng cho nổi, mà tôi cũng không thích da trắng lắm, nhìn không giống dân quê tôi.
 
Vì tôi là người xứ Nghệ: Nên nhà tôi nghèo lắm. Cha mẹ tôi cũng như bao người dân quê tôi, quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Được sinh ra và lớn lên, được sống trong một cuộc sống đúng nghĩa là một cuộc sống, đến bây giờ được ngồi giữa lòng Thủ đô ăn học là tôi cũng đã biết ơn và phục cha mẹ tôi nhiều lắm. 

Vì vậy bạn đừng ngạc nhiên mỗi khi nghe tôi nói về hoài bão của mình. Bởi vì trong tôi luôn đặt chữ hiếu lên hàng đầu, luôn muốn học tốt làm ra thật nhiều tiền để báo hiếu cho cha mẹ, vì cha mẹ đã vất vả cả cuộc đời nuôi con cái khôn lớn và đến giờ phút này cha tôi đã ngoài 60 và mẹ thì cũng gần 60 rồi, tôi thương cha mẹ,anh chị tôi nhiều lắm. Tôi muốn làm cái gì đó thật lớn lao và có ích cho gia đình mình cho họ hàng và cả xã hội này nữa!

Anh họ tôi theo gia đình ra Hà Nội mấy chục năm rồi. Giờ lập nghiệp cũng khấm khá, làm giám đốc hẳn hoi. Dù đi tiếp khách hay đi đâu vẫn giữ giọng như hồi còn ở nhà. Thỉnh thoảng tôi trêu, anh lại bảo:" Chửi cha không bằng pha tiếng. Giọng mình, mình cứ nói. Thay từ cho dễ nghe là được". Ấy vậy mà cũng chẳng ít người xa quê chưa được bao lâu đã đánh mất tiếng của quê mình, bảo nói chúng nó biết miền Trung, dân tỉnh lẻ lại khinh. Giờ nói tiếng Bắc thành tiếng mình luôn.      

Khinh? Ai khinh gì tôi chẳng biết. Nhưng nửa dòng máu miền Trung ba cho tôi thấy tự hào. Tôi không nói thứ giọng miền Trung đặc sệt nhưng nghe tiếng miền Trung rồi cũng thấy có nhiều cái đáng yêu. Cô gái Bắc nũng nịu "ứ đâu" làm xiêu lòng bao chàng trai ấy nhé. Con gái miền Trung e lệ "nỏ mô" cũng yêu tới lạ lùng. Người miền Trung dùng từ lạ lắm. Bảo:" Mần chi nhiều cho mệt. Ra ngoài đàng làm mánh nác cho khỏe con ngài rồi mần" thì ai biết là chi.   

Nói ra các bạn ở những nơi xa được trận cười thích thú vì sự lạ kì. Nhưng những người đi xa mà hồn gửi lại quê nhà miền Trung nắng gió nghe những lời ấy thấy thân thương ấm lòng nơi xứ lạ vô cùng. Tôi vẫn xin nhận người miền Trung vụng về ăn nói, chẳng dịu dàng, khéo léo như nơi khác được đâu. Nhưng sau vẻ lấm lem thô kệch bởi vất vả đời thường, người miền Trung cũng nặng tình, nặng nghĩa, khát khao yêu thương và mộng mơ nhiều lắm.
 
Ai đó bảo người miền Trung "gừng cay muối mặn" cũng phải. Đôi khi tôi thoáng nghĩ có phải bởi dải đất miền Trung dài quanh năm rì rào gió biển. Chất mặn mòi trong muối biển thấm hồn người miền Trung? Hay tại cát trắng, gió Lào khắc nghiệt nuôi con người khôn lớn nên cái mộc mạc, chân thành mà rắn rỏi sẵn có từ lâu?   
 
Ừ, người miền Trung nghèo chứ, mùa mưa bão lụt, mùa khô nắng nóng kéo dài. Bốn mùa bão lụt, thiên tai. Con người còn bươn chải, mưu sinh khốn khó. Ngày tôi còn đi học, cô giáo chủ nhiệm thường trò chuyện tâm tình: "Cố lên các con ạ. Phải giỏi dang để trước nhất thoát nghèo. Nuôi thân mình rồi báo đáp mẹ cha". Tôi không dám nói chỉ người miền Trung hiếu học nhưng vẫn tự hào ý chí muốn bằng bàn tay khối óc của mình để "sỏi đá nở thành hoa" của những người con trên mảnh đất khô cằn sỏi đá.  


 
Tôi biết, có nhiều bạn xa mảnh đất miền Trung đi ra chốn Kinh kì muốn giới thiệu mình là người Hà Nội bởi:   
 
"Không thơm cũng thể hoa nhài
Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An"
 
Được là đứa con của Thủ đô cũng đáng để tự hào nhiều lắm. Hay sinh ra nơi chốn phồn hoa Sài Gòn cũng là điều để nhiều người mơ ước bởi thoát cái lấm lem của mảnh đất khốn khó, nhọc nhằn miền Trung. Nhưng liệu có nên vì thế mà chối bỏ quê mình, nơi mẹ cha chắt chiu nuôi mình khôn lớn. Nơi bè bạn, họ hàng với kỉ niệm thời ấu thơ đã thành một thời để nhớ?
 
Sợ người ta khinh thì hãy cứ sống là mình, cứ giữ ngang nhiên, đường hoàng mà sống không làm gì hổ thẹn với lương tâm và ý xấu với mọi người. Thế liệu có tốt hơn là tạo những vỏ bọc hư ảo hay không? Một giọng nói, một miền quê đâu phải làm người ta "sang" lên được, đâu hẳn là sẽ khỏi bị khinh. Nếu ai hỏi, dẫu rằng nửa dòng máu là miền Trung thôi nhưng tôi vẫn sẵn lòng nói: Xin lỗi, tôi là người xứ Nghệ!

Sưu tầm

Ý KIẾN BẠN ĐỌC

VIDEO CLIP

HLV Nguyễn Đức Thắng hài lòng với một điểm có được trên sân Gò Đậu

THƯ VIỆN ẢNH
Hãy bấm like để cập nhật tin tức từ SLNAFCĐóng